Được quan tâm nhất
Thơ thiền: VÔ LƯỢNG VÔ BIÊN
Mẹ đi bao khói sương
Rưng rưng khóc vô thường
Di Đà kinh con tụng
Cõi lòng vạn sầu vương!
Năm tháng vẫn tàn phai
Tóc đen đã bạc màu
Má hồng môi khô hốc
Và đau khổ vì ai!
Bao lần con điểm chuông
Hoa khô nở bên đường
Đêm nay cùng thao thức
Tiễn người về muôn phương!
Con không phải Mục Liên
Cứu Mẹ thuở hiện tiền
Thoát ra nghìn thống khổ
Đưa Mẹ về Tây thiên!
Con là con của Mẹ
Nguồn suối mát cam tuyền
Suốt đời con ghi nhớ
Mẹ vô lượng vô biên!!!
TK. Thiện Hữu