Ngày Mẹ mất đất trời như sụp đổ
Lệ con rơi bụi cát cũng động tình
Nhìn di ảnh con cảm thương đau sót
Suốt cuộc đời Mẹ vất vả hy sinh!
Mẹ ra đi cõi lòng con tan nát
Niềm chua cay xây xát tận tâm hồng
Trần gian hỡi trái tim thành bụi cát
Vũ trụ này lạnh ngắt những đêm đông!
Ngày Mẹ mất cõi lòng con ngấn lệ
Phút phân ly ôi nghiệt ngã ngậm ngùi
Còn đâu nữa bóng dung nghi diễm thế
Kể không cùng niềm kính tiếc khôn nguôi!
Mẹ ra đi gió mây sầu thê thảm
Tiếng mưa rơi như thương cảm đau buồn
Nghìn năm nữa vẫn không ngừng ảm đạm
Trái tim nào chẳng quặn thắt trùng muôn!
Ngày Mẹ mất tiếng nguyện cầu bi thiết
Lá vàng rơi thay tiếng khóc nghẹn ngào
Người nhắm mắt chưa nói lời ly biệt
Phút vô thường sỏi đá cũng thương đau!!!
TK. Thiện Hữu