Mẹ ra đi sương mai nằm trên lá
Con ngồi đây giọt lệ thấm ngang mày
Vì mộng ảo hình hài Mẹ khuất bóng
Di ảnh còn nhân dáng phất phơ bay!
Tiếng ru con trong đêm tàn xa vắng
Lời hát ca giữa nóng nực trưa hè
Trái tim Mẹ như trăng sao thầm lặng
Soi sáng hoài từng gốc chuối rặng me!
Mẹ thương con như đất trời lồng lộng
Nước mênh mông biển lớn chẳng bận lòng
Con làm buồn Mẹ vẫn luôn chấp nhận
Chịu đắng cay tủi nhục chẳng than van!
Nước bạt ngàn về bể dâu thương hải
Lòng vô ngại chấp nhận những ưu phiền
Thâm ân đó con ngày đêm bái lạy
Nghĩa tình kia vẫn cao khiết trinh nguyên!
Đêm giá lạnh ôi mịt mù sương khói
Cõi cô liêu nhớ đất Mẹ quê nhà
Nay trở gót quỳ dưới chân mộ Mẹ
Cả đất trời dâng hiến đóa thiên hoa!!!
TK. Thiện Hữu