Được quan tâm nhất
Thơ thiền: TRÁI TIM THỔN THỨC
Mẹ già hóa hóa sinh sinh
Bao năm khổ nhọc nặng tình, tình thâm
Mới đây mà đã bặt tăm?
Không, biển rộng vẫn ngàn năm trùng trùng
Vẫn âm thầm nỗi nhớ nhung
Đứa con lưu lạc không cùng thời gian
Mẹ già ánh đạo tâm vàng
Đắp xây cuộc sống cho đàn con thơ
Trời cao còn lúc hững hờ
Chớ lòng của Mẹ chưa giờ lặng yên
Ở đây thắp đuốc con tìm
Mầm non của đất tình thiêng của trời
Rồi nhìn những hạt mưa rơi
Ngó lên di ảnh phất phơi ngọc ngà
Dương trần khắp nẻo gần xa
Trái tim thổn thức Mẹ già nhớ thương!!!
TK. Thiện Hữu