Bao thương-ghét đến nay đành hoá kiếp
Tiếng kinh thiêng vơi bớt khúc đoạn trường
Dòng nước mát đầy âm thanh sắc tướng
Nụ cười hiền rúng động vạn tình thương!
Sương diệu giác đã trải đầy nhung gấm
Gió thanh lương đẩy nhẹ áng mây mù
Dù bụi cát vẫn thiên thu hạnh phúc
Cõi tâm hồng trong tận chốn vi vu!
Trong đêm vắng ngắm sương rơi
Nơi nhân thế đoá hoa tươi
Đất trời thiêng liêng ẩn hiện
Bao nhiêu mầu nhiệm mỉm cười!
Xin dâng hết những trinh nguyên tự tánh
Cho những ai đi đến chốn Thiên-bồng
Trời nghiêng ngửa vẫn phương đông chiếu sáng
Ánh dương hồng luôn ló dạng chân-không!
Con xin đến nơi hung tàn khói lửa
Mang hương xuân cùng hoa lá tuyệt vời
Rồi một thoáng vẫy tay mời tâm bối
Mỗi vi trần là nguồn mạch tinh khôi!!!
TK. Thiện Hữu