Thơ thiền: CHẲNG SỢ NẮNG MƯA
Bao đau đớn buồn vui thống thiết
Điểm tô thêm diễm tuyệt thăng trầm
Lòng cao thượng xóa mờ nhật nguyệt
Tiếng chân tình đắp cõi trăm năm!
Thương hay ghét trở thành máu lửa
Chiếc lá khô từ thủa giao mùa
Cầu danh lợi bao người mong đợi
Máy thong dong nghiền nát hơn thua!
Trong nháy mắt từ bi như biển
Cõi thiêng liêng đượm ngát hương thiền
Nguồn an lạc ban trao nhu nhuyến
Kiếp sống nào gánh hết oan khiên!
Trong ánh nắng mặt trời tỏa chiếu
Cõi thương yêu dịu mát an nhàn
Nghìn câu nói chẳng bằng linh diệu
Tiếng chân thường vượt thoát gian nan!
Bao cạm bẫy phũ phàng chua xót
Những đắng cay tủi nhục lọc lừa
Chừa chỗ đứng hoa thơm trái ngọt
Trót đi rồi chẳng sợ nắng mưa!!!
TK. Thiện Hữu