Thơ thiền: LÓNG LÁNH THIÊN THU
Cành dương liễu vẫn còn đâu đó
Bóng người xưa nay đã xum vầy
Trong tăm tối chân tình tỏ rõ
Hết thăng trầm ánh sáng từ đây!
Rồi giông bão đẩy cành hoa xứ
Bến giác ơi ca khúc khải hoàn
Nghìn tâm thức chứa chan Điều Ngự
Lá hoa vàng vô lượng bình an!
Bàn chân bước dẫm lên sỏi đá
Mỗi bước đi hiện dáng thiên thần
Ngần gian khó hiểm nguy bái tạ
Đóa chân thường cất tiếng tâm ca!
Đàn lưu thủy quyện hòa trong gió
Khúc hành vân reo rắc trong ngần
Miền xanh thẳm có hoa vạn thọ
Nở như là ứng hiện phân thân!
Ngần tâm ấy che đầy vũ trụ
Ánh trăng khuya xóa sạch sương mù
Một giọt nước chứa đầy diệu hữu
Giữa đất trời lóng lánh thiên thu!!!
TK. Thiện Hữu