Được quan tâm nhất
Thơ thiền: Xuân Độc Ngữ
Muôn hoa giỡn gió trong lành
Ngày xuân viễn xứ độc cành mai khô
Ánh hồng rực sáng sông hồ
Mặt trời tỏ rạng, hữu-vô biến màu
Va duyên hẳn nhớ nhánh đào
Đá xanh đơm nụ, vẫy chào hư không
Đêm khuya tỉnh giấc hỏi lòng
Sen vàng thanh tịnh từ trong vũng bùn
Mây bay nước chảy ung dung
Dẫu cho mưa nắng vẫn cùng bốn phương
Tâm hoa đua nở chân thường
Xóa tan mộng ảo, yêu thương ngọt ngào
Chân như huyền nhiệm ngút cao
Huy hoàng Phật nhật, làu làu Tổ đăng!!!
TK. Thiện Hữu