Trăng soi muôn thuở ở dương trần
Hít thở nhẹ nhàng giữa pháp thân
Thấp thoảng sắc-không chùm bọt nước
Ngồi yên tĩnh lặng, tiếng chuông ngân!
Ánh trăng huyền diệu giữa ban đêm
Hạ thủ công phu đá cũng mềm
Gió lốc cuộc đời nuôi nguyện lớn
Gian nan chướng ngại vẫn êm đềm!
Sơn hà muôn nẻo lấy làm nhà
Cây cỏ chan hòa lá với hoa
Cánh nhạn tung mình về tổ ấm
Con cò lặng lẽ hát Ma-ha!
Hằng đêm mây trắng nói vô thường
Góc biển chân trời hóa mến thương
Đau khổ tận cùng rồi chấp cánh
Càn khôn khắp nẻo đã trinh tường!
Cuộc đời vi diệu quá người ơi
Hoan hỷ thương yêu chẳng đổi dời
Nặng nhẹ hơn thua đều vọng tưởng
Thong dong tự tại để trùng khơi!
Thể tánh chân tâm chính nghĩa nhân
Niết bàn Cực lạc vốn thường chân
Dạo chơi ba cõi không ngăn ngại
Là lúc nhàn du giữa pháp thân!!!
TK Thích Thiện Hữu