Được quan tâm nhất
Thơ thiền: Hành Trình Lội Ngược
Đêm cô tịch lắng lòng nhìn thế sự
Tiếng chuông ngân trong tâm thức liên hồi
Đâu phảng phất hương bay ngoài am vắng
Cuối lưng đồi lẳng lặng một vầng trăng.
vẫn trắng như tâm hồn trong trắng
Đời đổi thay, đường hoang vắng ta đi
Dù hương sắc có nhạt nhẽo tàn phai
Ta vẫn cứ tháng ngày thong dong bước.
Đời tu sĩ là hành trình lội ngược
Giữa hơn thua, giữa thù hận ương hèn
Giữa tỵ hiềm, giữa ích kỷ nhỏ nhen
Vẫn thanh thoát lao mình về phía trước.
Trời băng giá nhưng mai vàng khoe sắc
Đón giao thừa, đón gió mát đong đưa
Trên kệ Phật hoa hương đầy thiền vị
Tụng chân kinh, Vô Úy Nữ Tầm Thinh!!!
TK. Thiện Hữu