Giữa trời xanh mây trắng
Đưa tay mát cõi lòng
Giữa đục-trong thầm lặng
Thấy không có, không không!
Người đi bao đau khổ
Tự tan biến mất rồi
Chẳng còn gì để nói
Sao không về đi thôi!
Người mang đầy nhựa sống
Như nước chảy trưa hè
Già, trẻ thơ tấm bé
Nhè nhẹ bước qua sông!
Cửa nhiệm mầu mở sẵn
Trong đêm tối u phiền
Trăng thiền soi bóng nước
Soi sáng đời đảo điên!!!
TK Thích Thiện Hữu