Được quan tâm nhất
Thơ thiền: TỈNH GIẤC
Mê mãi gió phong sương
Mê mãi những con đường
Giật mình nay ngó lại
Mẹ mòn mỏi quê hương!
Trải thời gian tóc trắng
Thân Mẹ nay yếu gầy
Trông con từng năm tháng
Con vẫn bước theo mây!
Bao quãng đời phong ba
Bao giông tố can qua
Vui cười Người hoan hỷ
Lòng Mẹ thật bao la!
Giờ đây con đã lớn
Từng nhịp bước vào đời
Thì Người ra thiên cổ
Lòng buồn con chơi vơi!!!
TK. Thiện Hữu