Được quan tâm nhất
Thơ thiền: NHỚ MÃI!
Con vẫn biết đời vô thường huyễn hoá
Mẹ ra đi con quặn thắt đau buồn
Đời của Mẹ chịu gió sương giông bão
Thân gầy mòn tàn tạ để nuôi con!
Con nhớ mãi Mẹ muôn ngàn khổ cực
Và hy sinh đến sức cạn hơi tàn
Ân dưỡng dục bao la như trời đất
Đức cù lao sâu nặng tợ non cao!
Rồi năm tháng Mẹ tóc xanh hóa trắng
Lo cho con Mẹ thầm lặng nguyện cầu
Ngồi ngoài chợ những sớm chiều mưa nắng
Lúc ở nhà lo lắng suốt đêm thâu!
Dù bụi cát có mềm lòng sỏi đá
Nghĩa tình này, chẳng một chút phai tàn
Thịt có nát, xương tan không gì cả
Nhưng ân tình của Mẹ mãi thênh thang!!!
TK. Thiện Hữu