Một lẽ sống cho tâm hồn khắc khoải
Một niềm tin soi rọi ánh sương mờ
Ta không làm thơ
Ta chỉ thỏ thẻ đợi chờ
Bỏ cô đơn và lòng tuyệt vọng
Mặt trời đang nun nóng
Mười phương ứ đọng nơi đây
Bên bờ kia đám mây
Bên bờ này dĩ vãng
Dòng đời cứ xao lãng mông lung!
Ôi trần gian, màn đen tối hãi hùng
Đang ngây ngất nuốt dần không trung vô tận
Xóa tan thù hận
Sáng lạng khúc khải hoàn
Người đời sau thênh thang cất bước
Khúc đăng trình phía trước thong dong
Lửa tham sân canh cánh bên lòng
Nhuộm màu sắc bềnh bồng hư ảnh
Mơ rằng em yên ngồi bên cạnh
Xiết chặt tay nhau…cho vỡ lạnh hoang sơ!
Ta không làm thơ
Không là kẻ thờ ơ bần tiện
Trước đảo điên hơn thua đen trắng
Ta bước ngoài hoang vắng lần đi
Mặt đất phẳng lì
Không gian hiu quạnh
Nước mắt chảy vào đêm lạnh thiên thu
Ta phá vỡ ngục tù
Ta xây thành Cực lạc
Xem thị phi như nốt nhạc bèo trôi!
Thế nhân ơi
Đời không đơn côi
Tình không gian dối
Hồn không trôi nổi
Bước chân đi không buốt giá tâm can
Hướng tâm thành ta lạy tạ trần gian
Và các cõi thiên đàng, địa ngục
Cánh buồm trôi hun hút đến thái lai
Trong ngoài khói hương bay
Đến liên đài rồi lòng mới biết: Ta là ai!!!
TK. Thiện Hữu