Thơ thiền: RỘN RÀNG
Khi bước chân vào nhân thế
Nghe sao diễm lệ nhẹ nhàng
Trong nỗi kinh hoàng hoang phế
Đất trời mãi mãi vừng vang!
Muôn ánh trăng vàng tỏa sáng
Mây bay chẳng chút mịt mờ
Niềm mơ khắc sâu trên đá
Tấm lòng bỗng hóa lời thơ!
Thênh thang ban ngàn sức sống
Khó khăn tấu khúc khải hoàn
Trần gian lưu hình soi bóng
Tim hồng rúng động thời gian!
Nghiêm trang viết từng trang giấy
Tâm kinh khơi dậy chân tình
Có ánh bình minh nơi đấy
Rộn ràng trong tiếng nguyên trinh!!!
TK. Thiện Hữu