Thơ thiền: NGHE MƯA GIÓ HÁT
Đã bao lần nghe mưa gió hát
Sợi vơi đầy hạt nặng từng ngày
Đã bao lần mưa rơi xào xạc
Thương đau ơi cất cánh xa bay!
Đã bao lần mưa ngăn muôn lối
Cõi tâm hồng chợt mất hướng về
Đã bao lần bão giông tăm tối
Nơi cô liêu tắm gội đam mê!
Mưa ảo não thê lương đoạt tuyệt
Tiếng thét ngào thê thiết bên cầu
Trời đẫm ướt lầm than khôn xiết
Khúc đoạn trường lấp lánh minh châu!
Đã bao lần mưa rơi từng giọt
Khắp dương gian cây lá xoay chiều
Ngày hay tối mưa không dừng lại
Ngại ngùng gì tận tuỵ thương yêu!
Dẫu mưa nhiều cũng không cách trở
Cỏ hoa kia chớm nở dạt dào
Và thấm đượm chân tình muôn thuở
Chẳng đợi chờ đến phút mai sau!!!
TK. Thiện Hữu